Anh bảo là: "mệt k ăn đc
k muốn ăn
a cũng k quen việc k đc thường xuyên gặp e nữa
cứ để từ từ a thích nghi đi"
Em buồn lắm. Anh ốm, anh mệt, em lo, em càng lo hơn khi không ở bên chăm sóc anh được. Chuyện gia đình làm em lo lắng, nhưng anh cũng làm em lo lắng nữa.
Khoảng thời gian khó khăn của chúng ta bắt đầu rồi đó anh ạ. Em buồn, em lo, em sợ, em nhớ, em thương nhưng em phải làm thế nào đây. Làm thế nào để vẹn cả đôi đường. Ai nói cho em biết đi.
Tối nay em về nhà trọ chứ ko về quê nữa, tối nay em định gặp anh xem thế nào, 2 đứa gặp nhau, đi ăn uống gì đó cùng nhau, ốm chắc chắn gầy đi nhiều rồi. Nhưng anh bảo anh ko muốn ăn, anh cũng ko đi, vậy là chúng ta lại ko gặp nhau. 2 ngày, mới có 2 ngày mà dài như thế kỉ. Tối mai em lại về quê. Chúng ta lại có chuỗi ngày dài ko gặp nhau. Đôi khi em chỉ muốn đến chỉ để nhìn thấy anh rồi về, chỉ thế thôi, có được không?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét